Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Hoa Ngọc Lan



   Sáng nay cây Ngọc Lan bé nhỏ trong vườn lại toả hương ngào ngạt. Những bông hoa thanh khiết, trắng muốt, nhỏ nhoi, e ấp nép mình tỏa hương trong nắng sớm. Có cảm giác không một loài hoa nào có được hương thơm dịu dàng, ngọt ngào, sâu lắng và quyến rũ như hoa Ngọc lan.     Tôi đã đọc ở đâu đó rằng những người yêu hoa Ngọc Lan phải là người tinh tế, có tâm hồn thanh cao, lối sống giản dị và biết cảm nhận cái đẹp...
  Nhắc đến ngọc lan, người ta thường nghĩ đến thủ đô Hà Nội ngàn năm văn hiến với những phố cổ thâm trầm, những con đường heo may, và gánh hàng hoa của người con gái mang theo một thoáng dư hương làm ngây ngất, say đắm hồn người. 
  Thiên nhiên đã vô tình tạo ra loài hoa ấy và đặt cho nó một cái tên thật là đẹp. Ngọc lan chẳng đã gửi gắm một niềm yêu thương, một niềm hoài cổ. Ngọc lan không kiêu sa như hồng, không ngát thơm như dạ lý hương, không vươn mình rực rỡ dưới ánh nắng như hoa hướng dương. Ngọc lan là một sự dịu dàng của cô gái phương Đông giấu trong lòng một chiều sâu không bờ bến…

4 nhận xét:

  1. Cảm ơn, từ khi rời ghế nhà trường là mình cũng xa luôn mùi Ngoc lan gói trong chiếc khăn mùi xoa,mấy chục năm rồi giờ mới lại thấy vẫn màu trắng tinh khôi như nhắc về quá khứ của một thời ngây thơ.Cảm ơn

    Trả lờiXóa
  2. Hương ngọc lan và mối tình đi vào huyền thoại...

    Trả lờiXóa
  3. Bích Liên Nguyễnlúc 11:54 7 tháng 6, 2014

    Cảm ơn em,nhìn tấm hình chịcảm tưởng như hương Ngọc Lan thoang thoảng đâu đây em Hoàng Trúc a

    Trả lờiXóa
  4. Hương ngọc lan tỏa bóng mát
    Nhớ tới em ngày cuối thu

    Trả lờiXóa

Nhật ký Hoàng Trúc hoan nghênh những lời góp chân thành, đọc giả có thể dùng tài khoản Google để xuất bản nhận xét của mình, nếu chưa có danh khoản Google, bạn có thể điền danh tính vào mục:Tên/URL để xuất bản nhận xét, Bạn đọc có thể chèn Ảnh hoặc Video vào Phần nhận xét bằng cách lấy URL của ảnh gốc rồi dán vào cửa sổ comment. Xin cám ơn.