Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2016

CHỈ LÀ NGÓNG THÔI


Cứ nhủ lòng đấy không phải là yêu
Để cố quên đi những xốn xang chiều 
Mà sao ta cứ chờ cứ ngóng
Mong nhận mỗi ngày từ nơi ấy lời yêu

Thứ Năm, 26 tháng 5, 2016

ĐỊNH MỆNH


Mình đã khi nào gặp nhau chưa anh
Mà sao dấu yêu cứ nồng nàn đến thế
Cứ tựa như lâu lắm rồi có thể
Trong mơ hồ ở đâu đó thật xa

Thứ Tư, 11 tháng 5, 2016

CHỈ LÀ EM RẤT NHỚ



Chỉ là em rất nhớ anh thôi
Nhớ ghế đá mình ngồi bờ vai anh em tựa
Nhớ cái nắm tay khi qua đường lần lữa
Anh từng dắt em xuống phố lúc đông người

"VỊT GIỜI" CỦA MẸ


Mẹ tôi lấy chồng và sinh được cả thảy tám đứa con, nhưng mãi đến đứa cuối cùng mới là "thằng chống gậy". Ngày ấy mặc dù còn rất nhỏ nhưng tôi nhớ bà nội vẫn gọi chị em tôi là "một lũ vịt giời".

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2016

VỀ NHÀ



Chuông cổng vừa dứt tôi đã thấy bố lật đật chạy ra. Vừa mở khóa cổng bố vừa trách khéo con gái:- Sao con về mà không điện thoại báo cho bố biết. Con đã ăn gì chưa? - Con sợ điện thoại báo trước rồi bố mẹ lại mong. Con cũng chưa ăn nhưng bố đừng lo. Tý nữa con mua bún chả gần nhà ăn cũng được. Vừa trả lời bố tôi vừa kéo va ly vào nhà.

BẰNG LĂNG TÍM



Có một nỗi nhớ chẳng thể gọi thành tên
Nhẹ nhàng đến như cơn mưa chiều hạ
Bằng lăng tím sao mong manh sắc lạ
Níu chút bồi hồi bên góc phố ngày thơ

ẢO ẢNH GIẤC MƠ HOA


Một chiều thứ bảy tôi chìm vào giấc mơ trưa. Tôi mơ thấy mình đang đi dạo trên cánh đồng hoa diên vĩ tím ở một vùng nào đấy xa xôi, một màu tím hoang hoải. Rồi tôi ao ước giá có được một bình hoa diên vĩ màu tím ấy hiện diện trong căn phòng nhỏ của mình.