Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

NHÂM NHI



Tách trà nhỏ trên tay
Nàng ngồi lặng yên bên khung cửa sổ
Đắm chìm vào nỗi nhớ 
chẳng thể gọi thành tên

Con đường dài mờ ảo trong đêm
Thoảng nghe hương thầm của phố
Đôi bàn tay khẽ chạm vào nỗi nhớ
Bẻ vụn thành những mẩu nhỏ thời gian
Nhấm nháp đắm say bao khoảnh khắc ngỡ ngàng
Nhịp đập con tim cứ rung thành cung đàn huyền ảo
Những đớn đau cuộn trôi vào tâm bão
Vụng về che chắn cơn giông
Tiếng rao đêm tê lạnh suốt mùa đông
Lắt lay gió lùa lao xao ngoài cửa sổ
Nơi dòng đời cứ trôi theo nỗi nhớ
Bỏ lại thời gian cùng ký ức phai mờ
Tách trà trên tay
nguội lạnh
cả giấc mơ ...
Hoàng Trúc
22/1/2016

4 nhận xét:

  1. Khi tách trà đã đi vào thơ
    Là nỗi nhớ đằm sâu lắm đấy
    cô gái Nga cổ xưa
    để lòng mình tan chảy,
    bởi chàng trai Cô zac điển trai đi mãi chưa về.
    "mưa có rơi dầm dề
    ngày có dài lê thê
    thì em ơi hãy đợi.."

    Người ấy rồi sẽ về
    vào một ngày nắng mới
    tách trà thơm
    sẽ không còn để nguội,
    vị ngọt bùi lại chung một chỗ đặt môi.

    Có người nhờ em nhắn với chị iu như vậy, ngưỡng mộ quá cơ hi hi !

    Trả lờiXóa
  2. Thôi đừng đong đếm thời gian
    Nhâm nhi giọt đắng cung đàn bỏ lơi
    Kể từ ngày ấy sầu rơi
    Tình kia oan thán đầy vơi chỉ mình

    J.H

    Trả lờiXóa
  3. Thơ hay quá. Chẳng biết chàng nào để lại nỗi buồn cho HT bây giờ đọc lại những vần thơ này có ...tan nát cõi lòng vì ân hận không

    Trả lờiXóa

Nhật ký Hoàng Trúc hoan nghênh những lời góp chân thành, đọc giả có thể dùng tài khoản Google để xuất bản nhận xét của mình, nếu chưa có danh khoản Google, bạn có thể điền danh tính vào mục:Tên/URL để xuất bản nhận xét, Bạn đọc có thể chèn Ảnh hoặc Video vào Phần nhận xét bằng cách lấy URL của ảnh gốc rồi dán vào cửa sổ comment. Xin cám ơn.