Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

Chiều sân ga


Người đi cánh nhạn lưng trời
Sân ga chiều vắng một đời tìm nhau..


Chiều sân ga
nắng vàng vương nỗi nhớ
Hoa trong tay
những đôi lứa bên nhau
Nơi đây còn đọng những dấu yêu
Sân ga chiều và dòng người đưa tiễn
Náo nhiệt, buồn, vui bao người lưu luyến
Chia tay nhau kẻ ở, người đi

Chiều đó có người trong phút chia ly
Thẫn thờ, vấn vương, nụ cười bẽn lẽn
Thời gian trôi bồi hồi xao xuyến
Nói với nhau qua đắm đuối ánh nhìn
Em sẽ bay xa qua những vùng miền
Về nơi có nhiều hoa và lá
Nơi không anh một chân trời mới lạ
Đón chờ em với những ước mơ xanh

Giờ phút chia xa cũng đến thật nhanh
Đặt lên má anh nụ hôn đầu rất vội
Quay bước đi mà sao lòng bối rối
Con tim buồn gợi lại những yêu thương
Không thể quên những giây phút vấn vương
Cùng ký ức và một trời thương nhớ
Trên sân ga anh một mình nơi đó
Lặng lẽ dõi theo bóng em khuất dần xa
Thấp thoáng trong dòng người hối hả lại qua
Bảng lảng sân ga tím rơi chiều muộn...

5/2014

"...Người ở đừng về..."


&

Em vẫn nhớ câu thơ mùa lá rụng
Anh nợ em cùng hoang hoải gió mùa say
Đêm Hội Lim tiếng hát vẫn còn đây
Lời giã bạn sao ngọt ngào đằm thắm

Người ở đừng về câu hát buông sâu lắng
Đắm đuối trong khúc hát trao duyên
Giã bạn rồi vương vấn mãi con tim
Người ở đừng về cứ dùng dằng chẳng dứt

Đèn sân khấu đỏ vàng rồi cũng tắt
Huyền ảo kia cũng đã khép lại rồi
Chỉ còn trong sâu thẳm đơn côi
Mong người ơi đừng về người nhé

Câu hát níu đôi chân lặng lẽ
Ánh mắt buồn mang theo những vấn vương
Để lại phía sau những khắc khoải đời thường
Và lời hát cứ quyện theo nức nở

Cầm lòng vậy dẫu vẫn khao khát nhớ
Đêm Hội Lim cùng câu hát trao duyên
Đành lòng thôi dẫu duyên phận chẳng tìm
Để muôn đời nợ tình xưa vẫn giữ...

5/2014

Râm ran lối cũ

&

Vầng trăng ai nỡ bẻ đôi
Để câu thơ vụn vỡ rồi còn đâu
Phố xưa mái ngói thâm nâu
Sấu vương hoa nhỏ chung nhau lối về
Râm ran lối cũ còn nghe
Ve ru điệu nhạc buồn tê tái lòng
Hạ về phượng đỏ trĩu bông
Bằng lăng sắc tím sao không thấy người
Bước chân sao thấy lẻ loi
Nhớ câu thơ cũ ai người trót quên ...

29/5/2014

Giọt trăng lòng



&
Chưa khi nào em ngồi ngắm trăng rơi
Qua kẽ lá của đêm hè Hà Nội
Đôi lúc buồn em thấy trăng cũng tội
Cứ một mình hết ngày tháng năm trôi

Có lẽ nào trăng cũng khóc lệ rơi
Buông giọt sáng nhạt nhoà nơi em đến
Chỉ vô tình khi trăng nghiêng lưu luyến
Giọt trăng lòng bỡ ngỡ nghẹn ngào rơi ...


Em vẫn chờ


&


Những chiếc lá
Mong manh
Cuối thu còn lại
Trên cành cao
Chớm lạnh
Đông về

Chỉ còn đêm nay
Mai lá sẽ lìa
Về chốn xa
Nơi cội nguồn của đất
Chỉ còn trời thu
Sắc ươm vàng nắng mật
Em vẫn chờ anh
Cửa không đóng, khép hờ

Hoài niệm
Một thời yêu
Say đắm, dại khờ
Một thời yêu
Bằng trái tim thổn thức
Nụ hôn đắm say
Vòng tay siết chặt
Khi phố quen
Lá vàng rực thu về

Chỉ còn đêm nay
Lá cũng xa lìa
Em vẫn một mình
Chong đèn ngồi đợi
Bước chân quen
Quay về nhớ lối
Thu vẫn chờ
Bên ngọn đèn khuya...

5/10/2013

Đợi


&

Chìm trong nắng
cuối thu
chiều rơi nhẹ
Tiếng đàn ngân
trầm lắng thiết tha
Bước chân ai
thẫn thờ qua lối nhỏ
Mắt buông lơi
chốn cũ tìm về

Gió nhẹ đùa
phất phơ mái tóc thề
Đã vắng người
ngóng chờ
bên thềm cửa
Lặng lẽ
khẽ khàng
bóng ai lần lữa
Bước chân hững hờ
nấn ná
chẳng muốn đi

Căn nhà xưa
vẫn đó
ngập thu về
Lá rụng vàng
bên hiên ắng lặng
Kỷ niệm xưa
xếp dày theo ngày tháng
Gợi niềm đau
cất giấu
cả một đời

Người đã xa rồi
mà sao ta vẫn đợi
Mỏi mòn
thao thức
đêm rơi...

Hoang Truc

12/11/2013

LỀU RƠM


Anh hỏi em có gì
Làm của hồi môn
Cho cuộc tình hai đứa
Em nói em nghèo
Chỉ có túp lều rơm
Cùng nước một chum
Trước sân nhà sẵn đợi...

Anh buông cái nhìn
Hững hờ
Không muốn nói
Rồi như bước vội
Về phía không em

Tiếc cho anh
Đã không hỏi xem
Có gì phía sau cánh cửa
Và Anh đã không ngờ
Trong túp lều xác xơ
Là trái tim vàng
Cùng thiên đường rộng mở
Tình em...

20/11/2013

Mưa


&
C
ơn mưa đâu chợt đến
Mang theo bao giông tố trong lòng
Sầm sập mưa tuôn
Như giận hờn vô cớ

Bên hiên nhà ai
Em trú mưa đứng đó
Mắt buồn theo lớp lớp mưa đan
Có chờ ai không
Khi mưa vẫn phũ phàng
Đổ xuống dương gian
Những dòng xối xả

Nghiêng ngả cành cây
Rụng rơi lá biếc
Hoa tả tơi
Run rẩy
Liêu xiêu

Em nép mình bên tường đá hắt hiu
Tránh cơn cuồng phong
Mịt mù trời đất
Em mong cho trời kia bớt giận
Mưa ngừng tuôn
Gió bớt thét gào

Mà mưa vẫn rơi
Em tôi vẫn đợi
Dẫu ướt môi mềm
Giá lạnh con tim ...

14/9/2014

Thu hoài niệm



Nhặt chiếc lá thu
Bên thềm khuya
Rớt nhẹ
Tự nhủ lòng mình
Một thu nữa
Lại sang
Cửa sổ nhà ai
Vẫn hắt ánh sáng vàng
Và hàng sấu già
Đã đến mùa thay lá

Em ngồi đó
Một mình
Bên ly cà phê đắng
Thả hồn mình
Hướng về phía xa xăm
Trong không gian xưa
Xốn xang
Tĩnh lặng
Em chờ ai
Trong đêm vắng
Phố buồn

Trời cũng đã vào thu
Thời khắc đã giao mùa
Em vẫn ngồi đây
Đếm đong
Từng giọt đắng
Để thời gian
Tý tách rơi buồn lắng
Nhỏ xuống đời
Những hoài niệm
Mùa Thu

12/9/2013

Ngày không anh



Ngày không anh
Chạy dài như con phố
Heo hút
Bàn chân
Thẫn thờ
Bước vô hồn

Chỉ còn đây
Cong queo
Những hàng cây
Leo lét
Ngọn đèn mờ
Cùng xác lá khô
Bên đường tĩnh lặng

Và ta một mình
Đi trong khuya vắng
Không anh

09.9.2013

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Trái ngang


"Tình là tình nhiều khi không mà có
Tình là tình nhiều lúc có như không.."

&

Có những thương yêu
không bến đỗ bao giờ
Cũng không phải
tình yêu kia đã chết
Hạnh phúc ngọt ngào, khổ đau, ly biệt
Vẫn dạt dào trong từng giấc chiêm bao

Có những con đường
không trọn bước cùng nhau
Vẫn những khát khao
được đi bên nhau
tới tận cùng trái đất

Có những đêm buồn
cô đơn, oán trách
Nén tiếng thở dài
khao khát một bờ vai
Để nỗi nhớ ai
chẳng còn chơi vơi
theo mây trời sóng nước
Để ngày không còn dài
khi hoàng hôn rời bước
Về nửa bên kia trái đất
bình minh

Có những mối tình
chỉ được nói cùng thơ
Khi màn đêm ắng lặng như tờ
Có những giọt nước mắt
buồn rơi mằn mặn
Đắng chát
tiếng thở dài...

Góc phố Bằng lăng



Em trở về phố cũ ngày xưa
Nơi cuổi đường mình thường hò hẹn
Trong nắng chiều hạ rơi lưu luyến
Không có anh cây rủ bóng lặng im
Một nỗi buồn thương vô cớ đến tìm
Góc phố chơ vơ bên em trống vắng
Vẫn con phố xưa Bằng Lăng vẫn tím
Vẫn sắc màu một chiều nhớ không phai
Trăng vẫn nghiêng bên góc phố hao gầy
Những vần thơ vụn vỡ theo ngày tháng
Lả tả rơi cùng sắc Bằng Lăng tím
Hoài niệm xưa em xếp lại vẹn nguyên..

Lối cũ


Vầng trăng ai nỡ bẻ đôi
Để câu thơ vụn vỡ rồi còn đâu
Phố xưa mái ngói thâm nâu
Sấu vương hoa nhỏ chung nhau lối về
Râm ran lối cũ còn nghe
Ve ru điệu nhạc buồn tê tái lòng
Hạ về phượng đỏ trĩu bông
Bằng lăng sắc tím sao không thấy người
Bước chân sao thấy lẻ loi
Nhớ câu thơ cũ ai người trót quên ...