Bâng khuâng phố chiều nay ngả nghiêng mưa say say Lối em về mưa ướt cùng lời hát Đã bao lần bên nhau du dương theo điệu nhạc Mơ màng tay nắm giữ bàn tay
Năm nào ngày mùng tám tháng ba Anh cũng mang về tặng em những bông hoa tím nhỏ Để nhớ về tình yêu của một thời khốn khó Ngày đầu tiên khi chúng mình quen nhau
Khi chẳng còn gì để nói với nhau Ta đành giấu nỗi đau Rồi dửng dưng như những người xa lạ Chỉ mới đây thôi lời yêu thương còn ấm nồng dẫu mùa đông tuyết giá Mà bây giờ tê lạnh như băng đá chẳng thể tan
Sáng nay bố dậy sớm lắm vì có cái sự kiện chả biết là to hay nhỏ: cơ quan cũ gặp mặt đầu xuân các cán bộ hưu trí. Từ chiều qua đã có rất nhiều "các cụ" qua nhà hẹn với bố "mai mình gặp nhau ngoài khách sạn ông nhé". 😄
Chả là cái hội trường cơ quan thì lớn nhưng tổ chức tại cơ quan thì không làm tiệc được nên cơ quan mời các cụ ra khách sạn 4 sao ở trung tâm để còn đãi tiệc các cụ và để "các cụ ngồi nhìn nhau cho nó sướng". Đấy là nghe các cụ kháo nhau như vậy thôi chứ tôi thì đâu có biết cái gì.
Tối nay ngoại mặc áo thun, quần ngắn đến đầu gối, chân đi dép bệt nhìn hệt như mẹ bổi quyết định lượn phố ngắm mai vàng cùng đào phai ngày giáp Tết.
Cậy nhà gần công viên nên ngoại cuốc bộ cho khỏe coi như đi thể dục buổi tối. Cứ nghĩ hôm nay 27 tết rồi thì đường cũng vãn. Ai dè vẫn đông như hội. Xe hơi vẫn nối đuôi nhau chả còn chỗ hở mà thở. Xe máy thì vè vè đông đặc như ruồi lượn. Khiếp chết lên được. Nhìn cũng đủ thấy sợ. Tết mà.
Lần nào về nhà thăm bố, mẹ chị gái cũng dặn dò tôi cẩn thận, cứ như tôi còn bé lắm:: - Em về nhớ dậy sớm, đun ấm nước đổ vào phích để bố mẹ dậy có nước pha trà. Nhớ pha cho bố 1 ly cà phê 3 trong 1 nhé. Lần nào chị về cũng pha sẵn cho bố và bố thích lắm. - Em biết rồi mà chị, - tôi thủng thỉnh đáp lại chị. - Chị dặn Dì vì thấy Dì hay dậy muộn thôi. Bố mẹ thì già .. - Chị cứ yên tâm. Bây giờ lớn tuổi rồi nên em cũng ít ngủ ...
Cơn mưa ngày nào về qua ngõ lao xao Nghe tiếng đêm rơi trên lá khô phố vắng Lạnh lẽo đèn đường hắt ánh vàng tĩnh lặng Trầm mặc hàng cây nhòa nhạt phía cuối đường
Lại một lần ta chếnh choáng chơi vơi Dẫu ngoài kia trời đã chiều vợi nắng Bước chân côi giờ chẳng còn trĩu nặng Nhớ nhớ quên quên ngày tháng cũ nhạt nhòa
Lâu lắm tôi mới gặp lại cháu - người hàng xóm Hàn Quốc của gia đình - khi chúng tôi đến ăn ở một nhà hàng Hàn Quốc trên đường Phạm Ngọc Thạch tại tp. Hồ Chí Minh. Vừa nhìn thấy tôi chàng trai người Hàn đẹp như tài tử điện ảnh vừa cúi xuống ôm lấy tôi vừa nhanh nhẩu lên tiếng : - Con chào cô. Cô lâu nay có khỏe không? Gặp lại cô con mừng lắm. Con vẫn gặp các em nhưng cô thì đã lâu quá rồi con chưa gặp... Cháu cười thân thiện và bắt tay chào mọi người. Hóa ra đây là nhà hàng của cháu mà bây giờ tôi mới biết.